Một con số từ vựng tăng lên mỗi ngày rất dễ tạo cảm giác tiến bộ. Nhưng nó không trả lời câu hỏi quan trọng với tôi: khi không nhìn gợi ý, tôi có thể dùng những từ ấy để tạo một câu có nghĩa không? Vì vậy, tôi thử viết mười câu tiếng Trung bằng tay, dùng những mẫu câu đã học cùng một vài từ mới.
Kết quả không hoàn hảo, nhưng rất rõ. Tôi dùng được 我 và 你, đặt 什么 đúng chỗ, tạo câu hỏi với 吗, và mang những từ như 喝, 咖啡, 学校 vào cấu trúc cũ. Điều đó cho thấy kiến thức đã bắt đầu chuyển từ nhận biết sang sử dụng.
Tôi muốn đi đến trường.
Bài kiểm tra cũng chỉ ra hai điểm cần chú ý. Tôi từng khựng lại khi viết 在 trước một động từ và chưa chắc với 哪里 khi hỏi địa điểm. Đây là loại thông tin một bộ đếm từ không thể cho tôi. Tôi biết chính xác điều gì cần được gặp lại trong câu tiếp theo.
Từ đó, tôi muốn theo dõi tiến bộ bằng khả năng chuyển giao: hiểu một mẫu, dùng nó với từ mới, rồi tự gọi lại khi không có hỗ trợ. Số từ vẫn hữu ích để ghi chép, nhưng nó không phải đích đến. Đích đến là khi một mảnh tiếng Trung trở thành thứ tôi có thể dùng bằng chính suy nghĩ của mình.