Khi bắt đầu một dự án mới, tôi rất dễ nghĩ đến phiên bản hoàn chỉnh: nhiều người dùng, nhiều công cụ, bộ nhớ dài hạn, dashboard đẹp và đủ loại tự động hóa. Nhưng càng thêm nhiều phần, tôi càng khó biết giá trị thật nằm ở đâu. Vì vậy, tôi thường ép phiên bản đầu tiên phải nhỏ đến mức có thể giải thích trên một tờ giấy.
Với một ứng dụng email kết hợp RAG, tôi chọn bài toán một người dùng. Email chỉ được đọc khi cần thay vì lưu lại, lịch bị bỏ khỏi MVP và bộ định tuyến chỉ cần phân biệt ba con đường: trò chuyện, tìm tài liệu hoặc dùng công cụ. Những giới hạn này không phải vì tôi nghĩ nhỏ. Chúng giúp mỗi quyết định có lý do và mỗi lỗi có nơi để tìm.
Một hệ thống nhỏ còn cho tôi phản hồi nhanh. Tôi có thể thay đổi một giả định, chạy lại vài tình huống và nhìn thấy tác động ngay. Khi phần lõi đứng vững, việc thêm người dùng hay công cụ mới trở thành mở rộng có chủ đích, không phải chồng thêm độ phức tạp để tạo cảm giác tiến bộ.
Tôi thích cách xây này vì nó gần với cách tôi học: bắt đầu bằng một đơn vị đủ nhỏ để hiểu trọn vẹn, rồi dùng cấu trúc đó để đi xa hơn. Tham vọng vẫn ở đó, chỉ là nó được chia thành những bước mà tôi có thể kiểm chứng. Với tôi, một nguyên mẫu nhỏ nhưng nói thật về giá trị luôn đáng tin hơn một kiến trúc lớn chưa từng chạm vào thực tế.